CHAT ONLINE

KHO SÁCH THƯ VIỆN

Liên kết website

Hỗ trợ

  • (nguyetngadx@gmail.com)
  • (977857120)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

LỜI CHÚC

VIDEO HOẠT ĐỘNG

Video Đạt Giải Đại sứ VH đọc 2019

BÀI DỰ THI ĐẠI SỨ VHĐ 2020

Tin tức - sự kiện

Báo Bình Phước: “Máy rửa tay tự động” phòng, chống dịch Covid-19

12824633 BPO - Thầy Trần Quang Đông, Hiệu trưởng Trường THPT Đồng Xoài, TP. Đồng Xoài cho biết: Tình hình dịch Covid-19 diễn biến phức tạp, nguy cơ lây nhiễm chéo rất lớn, nhất là trong trường học. Mặt khác, việc rửa sạch tay trước khi vào lớp học, trước khi ăn, sau khi đi vệ sinh... luôn luôn cần thiết....
Xem tiếp

Giới Thiệu Sách

GIỚI THIỆU TÁC PHẨM “ĐẠI TƯỚNG LÊ ĐỨC ANH”

12587322 Nguyên Chủ tịch nước, Đại tướng Lê Đức Anh (tên khai sinh Lê Văn Giác, bí danh thời kháng chiến là Sáu Nam) Ông sinh ngày 1/2/1920 ở xã Lộc An, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên - Huế. Năm 1936, ông được giác ngộ cách mạng. Năm 1938, ông được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam Những...
Xem tiếp

CHÀO MỪNG QUÝ THẦY CÔ VÀ CÁC BẠN ĐẾN VỚI THƯ VIỆN TRỰC TUYẾN TRƯỜNG THPT ĐỒNG XOÀI

Gốc > Truyện ngắn > Truyện ngắn Học trò > Nguyễn Nhật Ánh >

Bồ câu không đưa thư (Chương 13 và 14)

Chương 13 -
úc Hương tìm gặp Phán củi:
- Năm giờ chiều nay bạn rảnh không?
- Rảnh. Chi vậy?
- Đi với tụi này!
- Đi đâu?
Cúc Hương nháy mắt:
- Đi gặp anh chàng Phong Khê chứ đi đâu! Kế hoạch của bạn đã thành công rồi. Hôm qua hắn đã gửi thư đồng ý gặp mặt tụi này!
- Ồ.
- Khỏi "ồ". Sao, bạn có đi không?
Như lần trước, Phán lại gãi đầu:
- Tui đi theo làm gì?
Cúc Hương "hứ" một tiếng:
- Làm như bạn chẳng có câu nào hay hơn ấy! Lúc nào cũng "tui đi theo làm gì"! Đi theo để "bảo vệ" cho... con Thục chứ làm gì! Cái vụ hẹn gặp này do bạn bày ra chứ đâu phải tụi này!
Trước mồm mép dẻo quẹo của Cúc Hương, Phán hết đường từ chối, đành nhe răng cười trừ:
- Ừ, thì đi. Nhưng tui nói trước, tới đó tui ngồi im, không hó hé gì hết à nghen!
- Ai mượn bạn hó hé! - Cúc Hương nghinh mặt - Bạn xía vào có khi lại hỏng bét! Tụi này chỉ cần có bạn ngồi bên cạnh đóng vai "ông kẹ" để "hù" Hoàng Hòa thôi!
Phán rụt cổ:
- Hoàng Hòa là lớp trưởng, sức mấy sợ tui!
- Lớp trưởng thì lớp trưởng chứ! - Cúc Hương bĩu môi - Hắn lìa khỏi lớp cũng giống như cọp lìa khỏi rừng, đâu dám dọa dẫm ai. Giáp mặt con Thục, hắn lại càng run. Lúc đó, bạn ngồi bên cạnh chỉ cần trợn mắt một cái là hắn xỉu liền!
Phán phì cười:
- Cúc Hương nói cứ y như thật!
- Thật trăm phần trăm chứ không có "y như y nhiếc" gì hết!
Phán hắng giọng:
- Rủi Phong Khê không phải là Hoàng Hòa thì sao?
- Lại càng khỏe! - Cúc Hương vung tay - Nếu là người lạ, mình càng dễ bắt nạt!
- Bạn có vẻ khoái bắt nạt người khác? - Phán trêu.
- Chứ sao! Đó là "lẽ sống" của tui mà.
Cúc Hương trả lời tỉnh queo khiến Phán hết đường chọc ghẹo. Anh chỉ biết nhắm mắt xá dài.
Chiều hôm đó, Phán đạp xe theo ba cô gái đến hồ Con Rùa. Những chiếc ghế đá quanh bờ hồ lác đác người ngồi. Những vòi phun không ngừng bắn lên không trung những bông hoa trắng xóa nom thật vui mắt. Cả bọn tấp xe vào quán Dạ Lan.
Xuyến coi đồng hồ:
- Còn mười lăm phút nữa mới đến giờ G. Tụi mình có thể kêu kem "chén" thoải mái.
- Ai trả tiền? - Cúc Hương hỏi ngay.
Xuyến nhếch mép:
- Phong Khê! Lát nữa, tao sẽ bắt hắn "xùy" tiền ra!
Thục chớp mắt:
- Rủi anh ta không đến thì sao? - Sao lại không đến! - Xuyến nhún vai - Chính hắn đã nhận lời rồi kia mà!
- Tao chỉ nói rủi chứ bộ!
Xuyến nhìn Phán, cười cười:
- Nếu vậy thì người nhận lãnh "vinh dự" đó là ông bạn vàng của mình đây chứ còn ai.
Cúc Hương khoái chi, xổ câu tiếng Anh mới học:
- Oh! Great idea!
Mặc cho hai cô gái "tấn công", Phán chỉ ngồi cười cười. Thấy vậy, Cúc Hương "đế" liền:
- Nghe nói được "thế chỗ" Phong Khê, khoái quá ngồi cười tủm tỉm hoài hén!
Lời nói "ẩn dụ" của Cúc Hương khiến Phán đỏ mặt. Anh giả vờ đưa mắt nhìn ra hồ.
Thục cũng lúng túng không kém. Cũng như Phán, nó làm ra vẻ như đang say sưa ngắm nghía những người đi lại trên đường. Bỗng Thục giật bắn người, hốt hoảng kêu lên:
- Kìa!
Xuyến và Cúc Hương nhớn nhác quay ra:
- Gì vậy?
- Hoàng Hòa! - Thục đáp, giọng chưa hết thảng thốt.
Cùng lúc đó, Xuyến và Cúc Hương đã kịp nhìn thấy Hoàng Hòa với chiếc cúp 82 quen thuộc. Anh đang lượn vòng cung quanh bờ hồ, hướng về phía quán Dạ Lan. Xuyến nghe tim mình đập thình thịch. Nó quay lại nhìn Thục và Cúc Hương, khẽ giọng dặn:
- Tụi mày ngồi nhích vô trong một chút đi! Cứ bình tĩnh, để tao đối phó.
Hai cô gái tuân lệnh răm rắp. Nhìn vẻ mặt khẩn trương của Xuyến, Cúc Hương hiểu rằng cuộc "đụng độ" lần này sẽ căng thẳng hơn những lần trước nhiều. Lần này yếu tố bất ngờ không còn là lợi thế của bọn Xuyến nữa, Hoàng Hòa đã có thì giờ chuẩn bị. Anh ta sẽ không để cho bọn Xuyến tấn công tối tăm mặt mũi như hôm nào. Chắc chắn anh ta sẽ phản đòn. Với những thứ "vũ khí" gì, chỉ có trời mới biết...
Những ý nghĩ trong đầu Cúc Hương chưa kịp diễn ra hết, chiếc cúp màu xanh của Hoàng Hòa đã trờ tới trước quán.
Nhưng Hoàng Hòa chẳng tỏ vẻ gì muốn ghé vào điểm hẹn. Vẫn không giảm tốc độ, anh thản nhiên lướt qua mặt bọn Xuyến, đảo một vòng rồi chui tọt vào đường Võ Văn Tần, mất hút. Ba cô gái chỉ biết giương mắt ngơ ngác nhìn theo.
- Sao lạ vậy cà? - Cúc Hương hỏi trổng trổng, giọng ngẩn ngơ.
- Có gì đâu mà lạ! - Thục đáp, cố giấu một tiếng thở phào nhẹ nhõm - Anh ta không muốn gặp tụi mình thì thôi!
- Nhưng hắn đã bảo là hắn sẽ đến kia mà?
- Thì hắn đã đến! - Xuyến lên tiếng, chậm rãi - Nhưng hắn không muốn ghé vào!
- Nếu vậy thì đến làm gì? - Cúc Hương kông nén được bất bình.
Xuyến tặc lưỡi:
- Chỉ vì tụi mình đã tính sai một nước cờ.
Vừa nói, Xuyến vừa khẽ đưa mắt nhìn Phán, nãy giờ đang ngồi im lìm trên ghế theo lệnh của Cúc Hương. Bắt gặp tín hiệu của Xuyến, Cúc Hương vỡ lẽ ngay. Nó gật gù:
- Hóa ra là do Phán củi! Chính vì thấy anh ta ngồi lù lù ở đây nên Hoàng Hòa bỏ chạy luôn chứ gì!
Giọng của Cúc Hương oang oang, Xuyến muốn ngăn mà không kịp. Phán gượng gạo phân trần:
- Tại bạn rủ tui đi theo chứ bộ!
Sợ Cúc Hương nổi khùng "độp" Phán, Xuyến vội vàng can thiệp:
- Đúng ra, không tại ai trong tụi mình cả. Chỉ tại tên Phong Khê "thỏ đế" kia thôi. Một người đàn ông chân chính là một người đàn ôngkhông bao giờ thất hẹn với phụ nữ, dù gặp bất cứ tình huống nào! Nhưng Phong Khê đã hành động một cách thiếu lịch sự. Hắn đã tỏ ra tồi tệ hơn tụi mình tưởng!
Sau khi "rủa xả" Phong Khê không tiếc lời, Xuyến kết thúc bản cáo trạng bằng một giọng kiên quyết:
- Kể từ giờ phút này, tao tuyên bố "khai tử" nhân vật Phong Khê. Tụi mình đừng bao giờ nhắc đến hắn nữa. Cứ coi như không có hắn trên cõi đời này và những chuyện vừa qua chỉ là một giấc mơ...
- Một giấc mơ "ngọt ngào" và chứa nhiều calori! - Cúc Hương xuýt xoa.
Xuyến khẽ lườm Cúc Hương rồi quay sang Thục, tiếp:
- Còn cô tiểu thư nhà này nên bắt đầu tẩy rửa hình ảnh tay Phong Khê mắc toi kia khỏi đầu óc là vừa, dù đó là hình ảnh của Hoàng Hòa hay của bất cứ một anh chàng tưởng tượng nào!
Cúc Hương gật gù tiếp:
- Và "điền vào chỗ trống" bằng hình ảnh của... Phán củi!
"Lời bàn" trắng trợn của Cúc Hương khiến cả Phán lẫn Thục đều đỏ mặt. Thục đập tay lên lưng Cúc Hương:
- Nói bậy nè!
- Bậy gì! - Cúc Hương trợn mắt - Từ khi phát hiện Phong Khê là Hoàng Hòa, tình cảm mày bắt đầu rục rịch chuyển hướng, bộ tao đui sao không biết!
Rồi không đợi cho Thục mở miệng chống chế, Cúc Hương nháy mắt với Phán:
- Tui nói vậy, bạn có ý kiến gì không?
Trước câu hỏi ngang phè của Cúc Hương, Phán chẳng biết phải đáp như thế nào, chỉ lắp bắp:
- Ơ, tui... tui...
Cúc Hương gật đầu, ranh mãnh:
- À, ý bạn muốn nói là "tui đồng ý" nhưng xúc động quá nói không ra lời chứ gì! Thôi được rồi, như vậy thì từ ngày mai trở đi, bạn được quyền đi chơi chung với tụi này, được quyền làm thơ tặng con Thục tha hồ, mỗi ngày mười bài cũng được, rồi mỗi khi tụi này đi ăn đi uống, bạn lại được quyền trả tiền thoải mái...
- Tui... tui không đi với các bạn được đâu! - Phán ấp úng.
- Chà, chà! - Cúc Hương hừ giọng - Vừa nghe nói tới khoản "được quyền trả tiền" đã phát hoảng lên rồi phải không? "Yêu" gì kỳ "dzậy"?
- Không phải tại chuyện đó!
- Chứ tại chuyện gì?
Phán chép miệng:
- Ngày mai tui... về quê rồi!
Cúc Hương tròn mắt:
- Về gì về hoài vậy?
- Ừ.
Phán lơ đãng đáp, đầu óc còn mải nghĩ ngợi tận đâu đâu. Cúc Hương nhăn mặt:
- Ừ là sao? Bạn về chừng nào lên?
- Không lên nữa! Lần này tui về luôn! - Giọng Phán buồn buồn.
Lời tiết lộ của Phán khiến ba cô gái sửng sốt:
- Về luôn? Sao vậy?
Phán thở dài:
- Ba tui mất rồi, bây giờ chỉ còn một mình mẹ tui ở nhà. Tui phải ở bên cạnh để trông nom, săn sóc.
- Chứ anh em của bạn đâu? - Xuyến hỏi.
- Tui đâu có anh em. Ba mẹ tui chỉ có mình tui.
Cảnh ngộ của Phán khiến bầu không khí sôi động giữa các cô gái bỗng chốc lặng đi. Cúc Hương chẳng buồn chòng ghẹo Phán nữa. Mà nó bâng khuâng hỏi:
- Nhưng bạn phải trở lên thi tốt nghiệp chứ?
Phán lắc đầu:
- Chắc tui không thi.
Xuyến kinh ngạc:
- Như vậy bạn cũng không thi đại học luôn?
- Ừ. Tui sẽ kiếm một cái nghề nào đó ở dưới quê.
Phán nói chậm rãi, cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng Thuc vẫn cảm nhận được nỗi buồn rầu chất chứa trong từng giọng điệu của anh. Lòng se lại, Thục ngước nhìn anh, ngậm ngùi hỏi:
- Bạn không ở lại thêm vài ngày được sao? Ngày mốt lớp mình liên hoan rồi!
Phán ngạc nhiên khi thấy mắt Thục đỏ hoe. Một nỗi xúc động dạt dào dâng lên trong lòng khiến Phán mừng mừng tủi tủi. Anh rất muốn nói với Thục là anh thèm ở lại xiết bao. Anh thèm được chúi đầu vào bài vở ôn thi như các bạn. Anh thèm được đặt chân lên giảng đường đại học, dẫu chỉ một lần thôi. Anh cũng rất muốn nói với Thục là anh luôn ao ước được ở bên cạnh Thục để ngày nào cũng được nhìn thấy Thục. Chỉ nhìn thấy Thục thôi, đối với anh đã là một niềm vui sướng lớn lao rồi. Và nếu Thục muốn, nếu Xuyến và Cúc Hương không trêu chọc, anh sẽ làm thơ tặng Thục, ngàn vạn bài, ức triệu bài, bao nhiêu cũng được. Anh sẽ không làm thơ cho ai, ngoài Thục. Hàng trăm ý nghĩ quay cuồng trong đầu Phán. Anh muốn nói với Thục bao nhiêu là chuyện. Nhưng anh lại không thể để mẹ ở nhà một mình. Anh phải về bên cạnh mẹ, càng sớm càng tốt. Vì vậy mà rốt cuộc, Phán đã chẳng nói được một lời nào. Anh chỉ cắn chặt môi, lặng lẽ nhìn Thục và khẽ lắc đầu.
- Bạn cho địa chỉ đi! Mai mốt tụi này sẽ viết thư cho bạn! - Xuyến lên tiếng phá tan sự im lặng.
- Ở dưới tui không có địa chỉ rõ ràng như trên này! - Phán lúng túng - Gửi về xã, dễ thất lạc lắm!
Rồi thấy các cô gái mặt mày tiu nghỉu, Phán vội nói thêm:
- Thôi, để tui ghi địa chỉ của các bạn! Có dịp lên thành phố, tui sẽ ghé thăm.
Đang ỉu xìu như bông hoa héo, Cúc Hương bừng tỉnh liền:
- Ừ, hay đấy!
Rồi nó vội vã xé "rẹt" một tờ giấy trong cuốn tập mang theo, miệng liến thoắng:
- Để tui ghi địa chỉ của tui trước. Rồi tới con Xuyến. Con Thục ghi sau cùng. Chứ nếu để ghi con Thục trước, bạn đâu có thèm đọc tới địa chỉ của hai đứa "bạc phước" này!
Câu pha trò của Cúc Hương có làm Thục vui lên đôi chút. Nhưng đến khi nắn nót chép địa chỉ của mình trên tờ giấy Xuyến đưa, tự dưng Thục thấy mắt mình nhòe đi.
Cho đến lúc ấy, Thục vẫn không hiểu nỗi xúc động rưng rưng của mình xuất xứ từ lòng cảm thương số phận không may của một người bạn hay đó chính là nỗi niềm vương vấn lúc chia tay.

 

Chương 14 -
ới mười hai giờ trưa, lớp học đã đông nghẹt người. Những dây kim tuyến nhiều màu vắt lơ lửng ngang trần phòng khiến lớp học rực rỡ hẳn lên. Từng tốp học sinh chia nhau làm nốt những công việc cuối cùng dưới sự "chỉ đạo" của Hoàng Hòa. Tốp lau sàn. Tốp khuân bàn ghế. Tốp dượt văn nghệ. Buổi liên hoan cuối năm chưa bắt đầu mà không khí đã nhộn nhịp, huyên náo như hội chợ tết.
Xuyến, Thục và Cúc Hương được phân công trang hoàng bức vách cuối lớp. Những bông hoa giấy đã được cắt sẵn. Cúc Hương đứng dưới đất bôi hồ. Thục và Xuyến leo lên ghế kiễng chân dán.
- Tiếc quá hén, Xuyến? - Cúc Hương đột ngột lên tiếng.
- Chuyện gì vậy?
- Chuyện Phán củi ấy mà! - Cúc Hương chép miệng - Hắn bỏ về làm bữa nay tụi mình mất vui.
- Ừ.
Xuyến đáp, cố làm ra vẻ hờ hững. Nó không muốn nhắc tới Phán củi, sợ Thục buồn, dù nó không hiểu tại sao Thục lại buồn vì sự ra đi của Phán đến như thế. Chia tay với một người bạn tốt như Phán, nó cũng buồn. Nhưng nó đâu có "mít ướt" như Thục.
Cúc Hương không hiểu ý Xuyến, nó tiếp tục oang oang:
- Phán củi kể ra cũng chơi được đấy chứ?
Xuyến lại "ừ" chiếu lệ.
Cúc Hương lại xuýt xoa:
- Nếu biết sự thể như vậy, ngay từ đầu năm tụi mình "gả" con Thục cho Phán củi quách, khỏi Phong Khê Phong Khiếc lôi thôi.
Cúc Hương định ngoác miệng nói tiếp thì Xuyến bỗng "suỵt" khẽ. Từ giữa lớp, Hoàng Hòa đang chậm rãi tiến về phía ba cô gái.
Xuyến và Thục vội vàng nhảy xuống khỏi ghế. Cúc Hương rít qua kẽ răng:
- Chuột lại dẫn xác vào miệng mèo. Lần này mày để tao "trị" hắn cho, Xuyến!
Cúc Hương nói vừa dứt câu thì Hoàng Hòa cũng vừa trờ tới. Nó liền quay ngoắt người lại, giọng lạnh như... cà rem ở trong thùng:
- Đi đâu vậy?
- Tui cần gặp các bạn một chút!
- Hay lắm! - Cúc Hương hừ mũi - Tụi này cũng đang cần gặp bạn đây!
Rồi không để cho Hoàng Hòa kịp nói thêm tiếng nào, Cúc Hương "độp" luôn:
- Bạn thuộc dòng dõi "con ma nhà họ Hứa" phải không?
- Cúc Hương nói gì vậy? - Hoàng Hòa bất giác thối lui một bước.
Cúc Hương sấn tới:
- Nếu không, tại sao hẹn gặp với tụi này, cuối cùng bạn lại "xù"?
- Tui hẹn gặp các bạn hồi nào? - Hoàng Hòa ngơ ngác.
Cúc Hương hất mặt:
- Vậy chứ chiều hôm kia ai chạy ngang hồ Con Rùa?
Hoàng Hòa nhíu mày:
- Chiều hôm kia hả? Ừ, ừ... tui có chạy ngang qua đó...
- Bạn chạy ngang đó chi vậy? - Xuyến vọt hỏi.
Hoàng Hòa bứt tai:
- Thì tui có công chuyện phải đi ngang đó chứ chi! Sao các bạn hỏi gì kỳ cục vậy?
Xuyến khẽ đưa mắt hội ý với Cúc Hương rồi quay nhìn Hoàng Hòa, gằn từng tiếng:
- Nếu vậy thì ai viết giấy cho tụi này hẹn sẽ đến hồ Con Rùa gặp mặt?
Xuyến cố làm mặt "ngầu" nhưng bụng vẫn đinh ninh Hoàng Hòa sẽ tiếp tục chối quanh. Không ngờ Xuyến vừa hỏi xong, Hoàng Hòa bỗng sáng mắt lên:
- À, hóa ra anh chàng Phong Khê hẹn với các bạn phải không?
Cúc Hương "xì" một tiếng:
- Chứ còn ai vô đây nữa! Bạn viết giấy cho tụi này chẳng lẽ bạn không biết!
- Trời đất, đến bây giờ mà các bạn vẫn nghĩ tui là Phong Khê hả?
Vừa nói, Hoàng Hòa vừa thò tay vào túi áo lôi ra một phong thư chìa trước mặt Xuyến:
- Các bạn đọc lá thư này đi! Thư gửi cho mấy bạn đó!
Xuyến trố mắt:
- Thư của ai vậy?
- Thì của anh chàng Phong Khê chứ của ai!
Cả ba cô gái lập tức chụm đầu lại. Xuyến nhanh nhẹn bóc phong bì. Một tờ giấy đặc chữ rơi ra.
Sáu con mắt mở lớn, dán vào những nét chữ in quen thuộc:
Mến gửi Xuyến, Thục, Cúc Hương,
Mình đã gửi lời xin lỗi Hoàng Hòa về những oan ức mà anh ta phải chịu trong thời gian qua. Bây giờ đến lượt mình xin lỗi các bạn về những gì đã xảy ra, mặc dù mình không phải là một người thất hứa "tồi tệ" như các bạn đã từng lên án. Buổi hẹn ở quán kem Dạ Lan, mình đã đến, mình đã ở bên cạnh các bạn suốt buổi chiều hôm ấy. Chỉ có điều các bạn không "biết" đó thôi. Bây giờ, khi đã biết mình là ai rồi, hẳn các bạn không đến nỗi ngạc nhiên tại sao trước đây mình viết thư làm quen với Thục, lại dưới một cái tên khác. Bài thơ của mình đăng trên báo Mực Tím dạo nọ thực ra đã tố cáo tình cảm của mình rồi. Nhưng là một người quê mùa, cục mịch (không phải tự nhiên mà bạn bè trong lớp gọi mình là "Phán củi"), mình không đủ can đảm "làm quen" với Thục, cả trò chuyện lẫn thư từ. Người ta thường bảo chim bồ câu là nhịp cầu nối giữa hai người "không ghét" nhau. Nó sẽ mang thư của người con trai đến với người con gái cùng những lời chúc tốt lành. Nhưng mình không dám. Mình không phải là Roméo. Mình chỉ là Phán củi. Đối với mình, được "trò chuyện" với Thục (và cả với các bạn) qua những mẩu giấy đặt trong ngăn bàn đã là một niềm mơ ước...
Tiết lộ bất ngờ của Phán khiến ba cô gái đờ người vì sửng sốt. Không ai có thể tưởng tượng Phong Khê chính là Phán củi. Riêng Thục, những bộc bạch của anh khiến nó bàng hoàng ngơ ngẩn. Nó không ngờ anh phải "làm quen" với nó một cách "gian nan" như vậy. Mà nó thì có bao giờ trêu chọc gì anh đâu. Chỉ có Cúc Hương thỉnh thoảng cao hứng ngâm ngợi "tía em hừng đông đi cày bừa, má em hừng đông đi cày bừa". Nhưng đó là Cúc Hương, chứ đâu phải Thục.
- Ai đưa bạn lá thư này? - Xuyến hỏi Hoàng Hòa, giọng chưa hết kinh ngạc.
- Em gái tui.
Cúc Hương không kềm được thắc mắc:
- Sao Phán củi lại quen với em gái bạn? Hai bên biết nhau lâu rồi phải không?
- Em gái tui lâu nay vẫn học thêm lớp chuyên toán do một nhóm sinh viên phụ trách. Phán củi dạy ở đó! - Hoàng Hòa tặc lưỡi.
- Sao có chuyện kù cục vậy?
- Có gì đâu mà kỳ cục! - Hoàng Hòa nhún vai - Trong nhóm sinh viên có mấy người cùng quê với Phán. Họ rủ anh ta tham gia. Hồi trước họ là bạn học.
- Đúng rồi mày ơi! - Xuyến đập vai Cúc Hương - Hồi trước Phán củi có nói vì lý do gì đó anh ta phải nghỉ học mấy năm, nếu không anh ta đã là sinh viên rồi! Hơn nữa anh ta là "cây toán" của lớp mình, kèm cặp tụi lớp 11 có gì là khó!
Cúc Hương gật gù. Rồi chợt ngẩng phắt lên nhìn Hoàng Hòa, nó nheo mắt:
- Như vậy là nhỏ em quỷ quái của bạn toa rập với Phán củi "qua mặt" bạn dài dài mà bạn cóc biết gì hết phải không?
Hoàng Hòa cười khỏa lấp:
- Nhưng mà tui đã "ký" nó... lủng sọ rồi!
Cúc Hương hừ mũi nhưng chưa kịp "vặn vẹo" Hoàng Hòa thì Xuyến đã kêu lên:
- À, tao biết rồi, tụi mày ơi!
- Gì vậy? - Cúc Hương hỏi giật.
- Tao biết tại sao anh chàng Phong Khê giả danh kia hay dùng từ "thán phục" rồi! - Xuyến vẫn nói như reo.
Cúc Hương quả là một cô gái thông minh. Nó hiểu ngay:
- Thì ra vậy! Anh chàng muốn nói lái chữ "Thục Phán". Nhưng còn Phong Khê? Tại sao anh ta lại lấy tên là Phong Khê?
- Điều đó quá dễ hiểu! - Xuyến nhướng mày - Phong Khê chính là nơi đóng đô của An Dương Vương Thục Phán!
Cúc Hương bĩu môi:
- Dễ hiểu sao mày không đoán ra ngay từ đầu mà để Hoàng Hòa bị "hành hạ" tơi bời rồi mới nói?
Xuyến cười hì hì:
- Thì tao cũng mới thấy nó dễ hiểu cách đây chừng mấy phút chứ mấy!
Mặc cho hai cô gái cãi nhau, Hoàng Hòa vẫn đứng im, chỉ có đôi mắt ánh lên một niềm vui khó giấu. Cho đến lúc này, anh mới thực sự cảm thấy nhẹ nhõm. Từ nay, anh sẽ không còn bị các cô gái nghi kỵ và tra tấn nữa. Từ nay, anh sẽ... Hoàng Hòa bồi hồi không dám nghĩ tiếp. Mà khẽ đưa mắt nhìn Thục, lúc này đang thẫn thờ như thả tâm trí tận xa xăm.
Không, Thục chẳng nghĩ ngợi gì xa xăm. Thục chỉ hồi tưởng lại những ngày đã qua với bao niềm lưu luyến, một năm học cuối cùng lẫn lộn những buồn vui. Ngày mai, khi bước ra khỏi mùa hè rực rỡ và hiu quạnh đang đợi chờ, Thục sẽ vĩnh viễn bỏ lại sau lưng mình quãng đời học trò áo trắng. Và trên chặng đường thênh thang sắp tới, mãi mãi sẽ trống vắng một bóng người lặng thầm đi bên cạnh Thục. Phong Khê rồi sẽ chẳng bao giờ là kinh đô của Thục Phán như anh đã một lần mong ước. Phong Khê phải về bên mẹ già khuya sớm trông nom, thay mộng ước sinh viên bằng những ngày lam lũ. Chỉ còn Xuyến, Thục, Cúc Hương và những bạn bè may mắn hơn đi tiếp quãng đường dài. Bài thơ hôm nào Phán viết chợt trở về trong tâm trí Thục như một nhắc nhớ ngậm ngùi:
Cô em hiền thục
Gặp từ hôm qua
Nhớ từ hôm trước
Thương em nhất nhà...
Nhưng Thục chẳng phải thẫn thờ lâu. Tiếng pháo đã nổ vang báo hiệu buổi liên hoan bắt đầu. Và tiếng Cúc Hương nói với Hoàng Hòa oang oang bên tai, còn lớn hơn cả tiếng pháo:
- Thôi, bỏ qua những chuyện hiểu lầm từ trước đến nay nghen! Lát nữa liên hoan xong, tụi này sẽ mời bạn đi xem vở "Tình nghệ sĩ" ở nhà hát Hòa Bình, chịu không?
10/12/1992
Nguyễn Nhật Ánh
 
481876qojaq5ujfk1.gif481876qojaq5ujfk1.gif481876qojaq5ujfk1.gif481876qojaq5ujfk1.gif

Nhắn tin cho tác giả
Nguyễn Thị Nguyệt Nga @ 08:36 15/02/2019
Số lượt xem: 466
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến

ĐỌC SÁCH NHƯ THẾ NÀO MỚI HIỆU QUẢ

Bình Yên