CHAT ONLINE

KHO SÁCH THƯ VIỆN

Liên kết website

Hỗ trợ

  • (nguyetngadx@gmail.com)
  • (977857120)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

LỜI CHÚC

VIDEO HOẠT ĐỘNG

Video Đạt Giải Đại sứ VH đọc 2019

BÀI DỰ THI ĐẠI SỨ VHĐ 2020

Tin tức - sự kiện

Báo Bình Phước: “Máy rửa tay tự động” phòng, chống dịch Covid-19

12824633 BPO - Thầy Trần Quang Đông, Hiệu trưởng Trường THPT Đồng Xoài, TP. Đồng Xoài cho biết: Tình hình dịch Covid-19 diễn biến phức tạp, nguy cơ lây nhiễm chéo rất lớn, nhất là trong trường học. Mặt khác, việc rửa sạch tay trước khi vào lớp học, trước khi ăn, sau khi đi vệ sinh... luôn luôn cần thiết....
Xem tiếp

Giới Thiệu Sách

GIỚI THIỆU TÁC PHẨM “ĐẠI TƯỚNG LÊ ĐỨC ANH”

12587322 Nguyên Chủ tịch nước, Đại tướng Lê Đức Anh (tên khai sinh Lê Văn Giác, bí danh thời kháng chiến là Sáu Nam) Ông sinh ngày 1/2/1920 ở xã Lộc An, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên - Huế. Năm 1936, ông được giác ngộ cách mạng. Năm 1938, ông được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam Những...
Xem tiếp

CHÀO MỪNG QUÝ THẦY CÔ VÀ CÁC BẠN ĐẾN VỚI THƯ VIỆN TRỰC TUYẾN TRƯỜNG THPT ĐỒNG XOÀI

Gốc > Truyện ngắn > Truyện ngắn Học trò > Nguyễn Nhật Ánh >

Bồ câu không đưa thư (Chương 7 và 8)

677092ykivovsu3o.gif
 
 
Chương 7 -
hững ngày ôn tập căng thẳng khiến nỗi băn khoăn về anh chàng Phong Khê bớt ám ảnh Thục. Thục chúi mũi vào bài vở, chẳng còn thì giờ nào nghĩ ngợi đến anh ta nữa. Thỉnh thoảng Thục cũng để đầu óc mình đi lang thang thơ thẩn, nhưng chỉ một thoáng thôi, những con số chi chít lại kéo Thục về với công việc trước mắt.
Thời gian này, Phán củi cũng chẳng còn lân la với bọn Thục. Phong Khê tạm thời cắt liên lạc, bọn Thục chưa cần "cầu cứu" đến Phán nên anh chẳng có cớ để bắt chuyện. Thấy vậy, Hoàng Hòa khoái lắm. Hoàng Hòa vịn cớ ôn tập chung để ngày nào cũng xáp lại chỗ bọn Thục. Anh còn nhiệt tình ôm một đống tài liệu ở nhà đến cho bọn Thục mượn.
Một hôm không nhịn được, Cúc Hương khều Xuyến:
- Lạ quá hén mày?
- Gì lạ?
- Anh chàng lớp trưởng của mình đó! Hắn không thèm mở ra-đa nhìn trộm con Thục nhà mình nữa mà coi bộ muốn đánh giáp lá cà!
- Tao cũng thấy vậy! - Xuyến gật đầu - Hình như hắn chán cảnh "ngồi núi này trông núi nọ" rồi. Có vẻ như hắn muốn dọn nhà qua ở chung một "núi" với tụi mình.
Cúc Hương ranh mãnh:
- Cho hắn ở không?
- Tùy con Thục! - Xuyến chép miệng - Nó là "chủ hộ" chứ đâu phải tụi mình!
- Sao mày? - Cúc Hương hỏi Thục - Cho lớp trưởng đăng ký không?
Thục phồng má:
- Không.
- Sao mày ác ôn quá vậy? - Cúc Hương kêu lên - Đây là đăng ký tạm trú chứ đâu phải đăng ký... kết hôn?
- Tạm trú cũng không! - Thục vừa nói vừa cười.
Cúc Hương nhìn Xuyến, lắc đầu:
- Hộ khẩu của con Thục đã ghi tên Phong Khê rồi, Hoàng Hòa khó vô nổi. Đành phải cho hắn đi theo con đường xô-lô của Phán củi thôi! - Đang nói, Cúc Hương bỗng ngậm ngùi - Thương thay cho anh chàng lớp trưởng đẹp trai! Mối tình câm đẹp như trăng trên đỉnh núi mà không biết giữ gìn, xáp vô làm chi cho người yêu xua đuổi.
Xuyến liếc Cúc Hương:
- Trích "tuồng" nào đó mày?
Cúc Hương tỉnh bơ:
- "Tình anh lớp trưởng".
Xuyến gật gù:
- Mày tham dự cuộc thi tuyển chọn giọng ca cải lương coi bộ hợp!
- Tao dự rồi, đoạt giải nhất nhưng tao bỏ! Trở thành nghệ sĩ nổi tiếng, tao sợ phải ký hình tặng khán giả, hai tay sẽ mỏi rục, hết cầm chén cầm đũa nổi!
Thục cười khúc khích:
- Thật tao chưa thấy ai có tâm hồn ăn uống vĩ đại như mày! Tao không hiểu vì sao năm ngoái Hùng quăn lại thích mày được!
- Có gì đâu mà không hiểu! - Cúc Huơng nháy mắt - Tao ham ăn nhưng mà tao có... duyên!
Xuyến phì cười:
- Duyên của mày là duyên... Hà Bá! Nếu mày có duyên, tại sao bọn Phong Khê, Phán củi, Hoàng Hòa không đi theo mày mà lại thi nhau nhào vô con Thục?
- Dễ hiểu thôi! - Cúc Hương tặc lưỡi - Con Thục hiền lành, lại khù khờ, thằng con trai nào mà chẳng thích rước nó về nhà để... sai vặt. Chẳng hạn chàng lớp trưởng nhà mình mấy ngày nay rề rà qua đây cũng cốt để sau này sai con Thục giặt đồ, đi chợ, nấu ăn, rồi đấm lưng, cạo gió...
Bài "diễn văn" khủng khiếp của Cúc Hương khiến Thục phải hét lên:
- Thôi, đủ rồi nghen mày! Mày có muốn thì tao xin nhường Hoàng Hòa lại cho mày đó!
- Xí! Ai mà thèm! - Cúc Hương bĩu môi.
- Vậy thì tao nhường lại cho con Xuyến!
- Không được! - Cúc Hương giãy nãy - Mày giao Hoàng Hòa cho con Xuyến khác nào giao trứng cho ác! Con Xuyến sẽ xé xác nó mất!
Vẻ hốt hoảng của Cúc Hương khiến Xuyến và Thục cười bò.
Hoàng Hòa không biết mình bị ba cô gái đem ra bàn luận và cười cợt. Ngày ngày anh cứ thản nhiên ôm tập qua ngồi chỗ bọn Xuyến. Hành động táo bạo của Hoàng Hòa bắt đầu gây nên những tiếng xì xào trong đám bạn thóc mách nhưng anh phớt lờ. Chẳng còn bao lâu nữa, năm học sẽ kết thúc, thời gian càng lúc càng vơi dần, anh không cho phép mình rụt rè nữa.
Anh dự định vào một dịp thuận tiện nào đó sẽ bộc lộ công khai tình cảm của mình với Thục. Rồi sau đó ra sao thì ra. Còn hơn là úp úp mở mở như hiện nay.
Nhưng Hoàng Hòa chỉ mới nghĩ vậy thôi. Anh còn phải chờ thi xong học kỳ hai đã. Nếu anh bày tỏ nỗi lòng ngay bây giờ thì dù kết quả ra sao, chuyện học tập của anh và Thục nhất định sẽ bị ảnh hưởng. Nghĩ vậy, Hoàng Hòa nén lòng dừng lại ở mức "ôn tập chung", chưa dám vượt qua ranh giới.
Những ngày này, Phong Khê, Phán củi, Hoàng Hòa, "ba chàng ngự lâm" không hẹn mà cùng "ngưng chiến". Mặt trận tạm ngưng tiếng súng để mọi người tập trung ôn thi. Có lẽ nhờ vậy mà kết quả bài làm của bọn Xuyến khá tốt. Điểm thi của Hoàng Hòa và Phán củi cũng không kém. Điều bất ngờ là kết quả mới được công bố hôm trước, hôm sau Phong Khê đã gửi thư chúc mừng liền:
Chúc mừng Xuyến, Thục, Cúc Hương
Bao giờ thi cử cũng thường điểm cao
Học hành xuất sắc biết bao
Cổng trường đại học lối vào thênh thang.
Cúc Hương vừa đọc vừa gật gù:
- Anh chàng này lúc nào cũng nịnh tụi mình! Có điều hắn càng ngày càng bất lịch sự!
- Gì vậy? - Xuyến hỏi.
Cúc Hương lắc đầu, đáp:
- Kỳ này hắn gửi thư mà không "đính kèm" gì hết!
Xuyến cười:
- Cuối năm, chắc hắn rỗng túi! Nên thông cảm cho hắn!
Cúc Hương thở dài:
- Tội cho con Thục! Vậy mà tụi mình cứ tưởng gả nó vào chỗ giàu sang phú quý, ai ngờ...
Vừa trêu, Cúc Hương vừa liếc Thục. Nhưng từ nãy giờ, Thục chẳng để ý đến hai bạn. Thục mơ màng như nói với chính mình:
- Chẳng hiểu anh ta thi cử kết quả ra sao?
- Chà, quan tâm gớm! - Cúc Hương tặc lưỡi - Cứ hệt như mẹ lo cho con út!
- Kệ tao, mày! - Thục đỏ mặt, cự nự.
- À, à, - Cúc Hương la lên - Bây giờ ỷ có "người ta" rồi định cho tụi này ra rìa hén! Nói thật cho mày biết, chưa chắc anh chàng Phong Khê của mày đẹp trai bằng tao và con Xuyến đâu nghen! Đừng có mà bỏ mồi bắt bóng!
Thục chưa kịp lên tiếng, Xuyến đã hắng giọng:
- Hắn đẹp trai hay xấu trai, ngày mai tụi mình sẽ biết!
- Ngày mai sẽ biết? - Cúc Hương tròn mắt ngó Xuyến.
- Chứ gì nữa! Hôm trước tụi mình đã quyết định sẽ truy lùng thủ phạm ngay sau khi thi xong, mày không nhớ sao?
- À, à, nhớ! - Mắt Cúc Hương sáng lên.
Xuyến thủng thẳng:
- Và sáng mai, mày có nhiệm vụ phải nhận dạng cho được tay Phong Khê bí hiểm này!
- Tao? - Cúc Hương chưng hửng.
- Chứ còn ai vô đây! Hôm trước đã phân công rồi!
- Sao không phải là con Thục? Nó phải tự... đi tìm "người tình không chân dung" của nó chứ?
Xuyến lắc đầu:
- Con Thục yếu bóng vía! Nếu sai nó đi, nó sẽ xỉu trước khi kịp nhìn thấy "thần tượng" của nó!
Cúc Hương vẫn chưa yên tâm:
- Tao đi một mình?
- Ừ, một mình.
- Sao không đi cả bọn?
- Đi cả bọn sẽ bị lộ.
- Hay là mày đi với tao?
- Tao "lừng danh" toàn trường, xuất hiện là gây chú ý liền! Tóm lại, mày đi một mình là tốt nhất! Đừng kỳ kèo nữa! Những điều tên Phong Khê làm được, chẳng lẽ mày lại làm không được?
Bị khích tướng, Cúc Hương hùng hổ:
- Được, tao sẽ đi. Dù... bỏ thây nơi trận mạc, tao cũng không ngán, nhưng...
Xuyến quắc mắt:
- Còn nhưng gì nữa?
Cúc Hương nhăn nhó:
- Làm sao tao đột nhập vô các lớp buổi sáng được?
- Tao đã tính rồi! - Xuyến phẩy tay - Mấy hôm nay, sáng nào cô Tường Anh cũng vô văn phòng làm sổ điểm và vô học bạ. Mày xin cô theo phụ!
Cúc Hương liếm môi:
- Có mấy đứa phụ với cô rồi.
- Ăn thua gì! Thêm đứa nào tốt đứa đó, cô không từ chối đâu!
Đúng như Xuyến dự liệu, khi nghe Cúc Hương xin vô trường buổi sáng để phụ vô điểm trong sổ và học bạ, cô Tường Anh vui vẻ đồng ý liền.
Buổi sáng hôm Cúc Hương lên đường đi làm nhiệm vụ, Xuyến và Thục dẫn nó đi đãi một chầu bánh cuốn gọi là đưa tiễn người... ra trận.
- Nhớ đừng để hắn trông thấy mày nghen! - Xuyến dặn.
- Dĩ nhiên rồi! - Cúc Hương vừa hít hà vừa đáp - Tao sẽ theo dõi "kẻ địch" từ trong... bóng tối!
- Cũng đừng... tỏ tình với hắn, nhớ đấy! Đó là "tài sản" của con Thục chứ không phải của mày.
- Yên chí! Tao không hỏi xin trái tim của hắn đâu. Tao chỉ hỏi xin mấy trái xoài thôi.
Mặc cho Xuyến và Cúc Hương tán phét, Thục ngồi im lặng lẽ cười. Nó chỉ mong sao chóng đến buổi chiều để nghe Cúc Hương mô tả về anh chàng Phong Khê quỷ quái kia.
Ăn uống xong, ba cô gái chia tay. Xuyến và Thục quay về nhà, còn Cúc Hương vội vã đến trường.
Bao giờ có dịp đến trường vào buổi sáng, Cúc Hương cũng cảm thấy cảnh vật và không khí chung quanh khác hẳn với buổi chiều. Chim hót trên cành phượng ngoài sân nghe vui tai hơn. Buổi chiều tiếng chim biếng nhác, rời rạc và uể oải. Trên các mái ngói và hành lang, những tia nắng mai ấm áp và mượt mà, không chói chang và oi nồng như nắng chiều bỏng rát.
Nhưng Cúc Hương không để ý đến cảnh vật nhiều. Ngồi trong văn phòng cộng điểm mà mắt nó cứ hau háu nhìn về phía lớp học của mình, lúc này là "lãnh thổ" của tụi 11A3. Nó đang cố tưởng tượng mặt mày, dáng điệu của Phong Khê mà lát nữa đây nó có nhiệm vụ phải "lột mặt nạ". Nghĩ đến cảnh Phong Khê ngồi ba hoa vung vít trong lớp, không hay có kẻ đứng đằng sau đang giương "kính chiếu yêu" săm soi, Cúc Hương không khỏi bật cười khoái trá.
- Gì cười vậy, Cúc Hương? - Cô Tường Anh ngồi bên cạnh đưa mắt hỏi - Cộng điểm sai rồi phải không?
- Dạ, không ạ!
Ngập ngừng một lát, Cúc Hương rụt rè xin phép:
- Em ra ngoài một chút, thưa cô!
Cúc Hương sợ cô hỏi lại "đi đâu" nhưng rất may, cô Tường Anh không nói gì, chỉ gật đầu ra hiệu.
Không đi dọc hành làng trước sân, sợ bị lộ, Cúc Hương quanh ra phía sau thư viện và phòng thí nghiệm, chui vào vườn bạch đàn trồng dọc hàng rào đằng sau các dãy lớp.
Khi băng qua các lớp 10 và 11 nằm kế lớp mình, Cúc Hương nhìn thấy có vài cặp mắt láo liên trông ra kèm theo những tiếng huýt sáo tinh nghịch nhưng nó vẫn tảng lờ, cắm cúi rảo bước. Càng tiến đến gần lớp 11A3, Cúc Hương càng nghe tim mình đập mạnh. Một cảm giác nôn nao khó tả đang xâm chiếm lòng nó. Mình mà còn hồi hộp như vậy, nếu là con Thục chẳng biết nó sẽ hoảng lên đến cỡ nào! Cúc Hương cười thầm để tự trấn tĩnh.
Cánh cửa sổ phía cuối lớp 11A3 hiện ra trước mắt Cúc Hương. Nép sát tường, Cúc Hương thận trọng nhìn vào, quan sát. Thầy Hà đang hí hoáy chép bài trên bảng, tiếng phấn nghiến kin kít, đứng từ xa Cúc Hương vẫn nghe rõ. Năm ngoái Cúc Hương học thầy Hà nên bây giờ nó rất sợ thầy bắt gặp hành vi lén lút của mình. Nhưng vì chỗ ngồi của Phong Khê vẫn còn khuất sau khung cửa nên Cúc Hương đành phải đánh bạo nấn ná và nhướng cổ... cò dài thêm chút nữa. Cũng may, đám học trò trong lớp đang cặm cụi chép bài nên chẳng ai trông thấy bộ mặt dáo dác của Cúc Hương thập thò ngoài cửa sổ.
Ánh mắt của Cúc Hương lúc này như tia ra-đa quét dần về phía cuối lớp, đồng thời trong đầu nó vang lên tiếng cười đắc thắng "Phong Khê ơi hỡi Phong Khê, phen này ngươi đừng hòng...". Nhưng khi ánh mắt nó dừng lại ở chỗ ngồi quen thuộc và kịp nhìn thấy nhân vật mà nó, cũng như Xuyến và Thục đang "truy nã", Cúc Hương bỗng há hốc miệng, người ngây đơ như bị ai điểm trúng yếu huyệt.

 

Chương 8 -
ầu giờ chiều, Cúc Hương vừa ôm cặp bước vô, Xuyến và Thục đã vọt miệng hỏi ngay:
- Sao rồi?
- Sao chuyện gì?
- Thôi, đừng giả bộ nữa! Chuyện anh chàng Phong Khê chứ chuyện gì!
Cúc Hương thủng thẳng:
- Thì tao làm đúng theo những gì tụi mày dặn. Tao vô văn phòng phụ với cô Tường Anh. Ngồi một lát, tao xin phép cô...
Xuyến sốt ruột cắt ngang:
- Mày đừng có chơi trò vòng vo Tam Quốc nữa! Kể ngay vô chuyện chính đi. Mày có gặp tay Phong Khê không?
- Có. Tao đứng nấp ngoài cửa sổ nhìn vô...
- Hắn đẹp trai không? - Xuyến hỏi Cúc Hương nhưng lại nháy mắt với Thục.
Cúc Hương vẫn từ tốn:
- Đẹp.
- Thật không?
- Tao nói dóc làm chi!
- Đẹp cỡ ai vậy?
- Cỡ... tao.
Xuyến nhăn mặt:
- Mày sao lúc nào cũng cà rỡn được! Chuyện nghiêm túc mà cứ giỡn hoài!
-Thì tao nói chuyện nghiêm túc mà.
- Nghiêm túc cái khỉ mốc! Hắn là con trai, mày là con gái, làm sao mà so sánh được?
Cúc Hương nghiêm nghị:
- Ai bảo mày hắn là con trai?
Xuyến chưng hửng:
- Chứ chẳng lẽ hắn là con gái?
- Chứ còn gì nữa! Chính mắt tao trông thấy rõ ràng.
Cả Xuyến lẫn Thục đều kêu lên kinh ngạc:
- Mày có trông nhầm không đấy?
- Nhầm thế nào được! Tao đếm từ trên xuống dưới, hắn ngồi bàn thứ năm, ngay chính giữa.
Xuyến nhíu mày:
- Sao lạ vậy cà? Hay đứa chính giữa không phải là hắn! Có thể hắn ngồi bên cạnh?
Cúc Hương lắc đầu:
- Hai đứa hai bên cũng là con gái tuốt.
Xuyến và Thục không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn nhau. Cả hai đều lộ vẻ ngơ ngác như vừa từ trên cung trăng rớt xuống. Thục cảm giác như ai bóp mạnh tim mình. Không bao giờ nó có thể tưởng tượng anh chàng Phong Khê từng khiến nó nghĩ ngợi lại là con gái. Bây giờ nghĩ lại, Thục mới nhận ra trong tất cả những lá thư Phong Khê gửi cho bọn Thục từ trước tới nay, chưa bao giờ Phong Khê tiết lộ mình là nam hay nữ, ngay cả cách xưng hô cũng vậy. Hắn chỉ xưng là "mình" và gọi bọn Thục là "bạn", thế thôi! Vậy mà bọn Thục cứ tưởng bở, cứ xúm nhau tán phét về một "anh chàng" Phong Khê NTSC tưởng tượng, thật xấu hổ!
Bản lĩnh như Xuyến, trước tình huống này cũng dở khóc dở cười. Cũng như Thục và Cúc Hương, nó cứ đinh ninh Phong Khê là một anh chàng hào hoa phong nhã. Bây giờ mọi chuyện lại trở nên lộn tùng phèo khiến đầu óc nó đâm rối tinh rối mù. Đã vậy, Cúc Hương lại cứ hỏi chằm chặp:
- Giờ sao mày?
- Sao là sao?
Cúc Hương tặc lưỡi:
- Ai dè Phong Khê lại cùng phe với tụi mình! "Vố" này đau quá!
- Đau cái khỉ gió! - Xuyến bực bội xẳng giọng - Nếu hắn là con gái thì "gả" Phán củi cho hắn. Còn con Thục thì để dành "gả" cho Hoàng Hòa!
Thục thè lưỡi:
- Thôi, cho tao xin! Tao không dám Hoàng Hòa đâu!
Cúc Hương quắc mắt nhìn Thục:
- Không dám cũng phải dám! Chẳng lẽ mày cứ chung thủy với "con nhỏ" Phong Khê mắc toi kia?
Như nghĩ ra điều gì, Xuyến đột ngột hỏi Cúc Hương:
- Nhưng mày đã điều tra xem trong lớp 11A3 có ai tên Phong Khê chưa?
- Chưa.
- Chưa thì phải điều tra gấp!
- Chi vậy? - Cúc Hương tròn mắt:
Xuyến gật gù:
- Biết đâu Phong Khê chẳng là một anh chàng nào đó. Nhưng hắn lại ngồi ở dãy khác. Đợi đến khi cả lớp ra về hết, hắn lén lút nhét thư vào ngăn bàn chỗ tụi mình.
Cúc Hương nheo mắt:
- Đến giờ này mày vẫn nghĩ Phong Khê là một "anh chàng" sao?
- Tao chẳng nghĩ gì hết! - Xuyến chép miệng - Nhưng chuyện điều tra thì vẫn phải tiến hành đến nơi đến chốn.
Sợ Cúc Hương từ chối, Thục hùa vô:
- Con Xuyến nói đúng đó. Chưa chắc Phong Khê đã là mấy con nhỏ đó.
Cúc Hương liếc Thục:
- Mày nhất định "muôn dặm tìm chồng" hả?
- Dẹp mày đi! - Thục phát vào vai Cúc Hương - Tao chỉ tò mò thôi!
Nhưng dự đoán của Xuyến bị sụp đổ ngay ngày hôm sau. Buổi sáng, Cúc Hương lên trường, buổi chiều về báo:
- Tao dò hỏi kỹ rồi! Lớp 11A3 chẳng có "mống" nào tên Phong Khê hết!
Xuyến thở hắt ra:
- Vậy là tiêu!
- Tiêu gì?
- Tiêu... điều chứ tiêu gì! Như vậy Phong Khê đích thị là một trong mấy con yêu tinh đó rồi! À, mày có hỏi tên mấy con nhỏ đó không?
- Có. Đứa ngồi giữa tên Hoa. Hai đứa kia, một đứa tên Thảo, một đứa tên Trang.
Xuyến gục gặt đầu:
- Tốt lắm! Vậy ngày mai lúc ra về, mày ráng bám theo mấy con nhỏ đó, xem chúng ở đâu.
- Chi vậy?
- "Chi vậy, chi vậy" hoài! - Xuyến gắt - Phải biết địa chỉ của tụi nó để gửi thư tới "hăm dọa" chứ chi! Phải cho tụi nó biết mình đâu phải là tay mơ! Tụi nó chỉ biết rõ tụi mình trong phạm vi nhà trường trong khi tụi mình theo dõi hành tung tụi nó tới tận nhà, tận... ngoài xã hội. Hệt như cảnh sát khu vực vậy!
Kế hoạch của Xuyến khiến Cúc Hương khoái chí cười toe.
Nhưng chiều hôm sau, Cúc Hương lại vác bộ mặt đưa đám vô lớp.
- Sao rồi? - Xuyến hỏi.
- Sao với chả trăng! Hỏng bét rồi!
- Sao lại hỏng bét? Mày bị tụi nó phát hiện hả?
Cúc Hương "xì" một tiếng:
- Trình độ tụi nó làm sao phát hiện nổi. Có điều tao lẽo đẽo bám theo tụi nó qua hai khúc đường thì đến một ngã ba...
- Và một chiếc xe tải ủi vô người mày?
- Đừng trù ẻo! - Cúc Hương nguýt Xuyến - Vấn đề là ở đó có một cái ngã ba. Và ba đứa rẽ ba hướng làm tao cứ đứng đực ra giữa đường, không biết phải đuổi theo đứa nào!
Thục sốt ruột hỏi:
- Rốt cuộc mày quyết định đuổi theo ai?
Cúc Hương thở dài:
- Chẳng đuổi theo ai cả! Tao... về.
- Vậy mà cũng nói! - Thục ỉu xìu, vẻ thất vọng.
- Không hề gì! - Xuyến khoát tay - Sáng mai, ba đứa mình sẽ cùng đi. Mỗi đứa mình sẽ "phụ trách" một đứa tụi nó.
- Sáng mai không được - Cúc Hương tặc lưỡi - Sáng mai tao phải đi với ba tao về Thủ Đức thăm bà ngoại.
- Vậy thì sáng mốt! - Xuyến khịt mũi - Tụi nó như cá nằm trên thớt, chạy đi đâu mà lo.
Rồi Xuyến quay sang Thục, nháy nháy mắt:
- Lần này tụi tao sẽ để dành cho mày con cá Phong Khê. Mày tha hồ "làm gỏi" nó cho bõ những ngày tương tư hão.
Thục chẳng biết nói sao, đành toét miệng cười.
Nhưng kế hoạch truy lùng con nhãi Phong Khê chưa kịp thực hiện thì ngay chiều hôm đó, khi tiết học cuối cùng chấm dứt, lúc chen nhau ra cửa, Hoàng Hòa đã vội vã giúi vào tay Thục một phong thư.
Hành động của Hoàng Hòa quá đột ngột, và sau khi giúi lá thư vào tay Thục, anh nhanh chóng lẩn vào đám đông khiến Thục chưa kịp phản ứng đã không thấy anh đâu. Nó cứ đứng lơ ngơ giữa cửa lớp, không biết phải làm gì với phong thư trên tay.
Xuyến và Cúc Hương xuống khỏi bậc tam cấp hành lang, không thấy Thục đâu liền quay lại dáo dác tìm.
Bắt gặp Thục đang đứng ngẩn ngơ như người mất hồn, Xuyến ngạc nhiên hỏi:
- Mày làm sao vậy? Trúng gió hả?
Rồi chợt thấy phong thư trên tay Thục, Xuyến bật kêu:
- Thư gì vậy? Của Phong Khê gửi phải không?
- Không. Của Hoàng Hòa! - Thục đáp khẽ, giọng vẫn chưa lấy lại bình tĩnh. Và nó chìa phong thư cho Xuyến.
Cúc Hương lập tức xích sát lại, tò mò xem Xuyến đang thận trọng bóc bì thư.
Một lát, Xuyến lôi ra từ trong bì thư một tấm thiệp in hình hoa hồng. Cúc Hương "ồ" lên một tiếng:
- Rồi, rồi! Sắp sinh chuyện tùm lum tà la rồi! "Hoa hồng đến đâu, móc câu đến đó", phen này con Thục có chạy đằng trời!
Xuyến phe phẩy tấm thiệp trên tay, cất giọng eo éo:
- Who s able, who s able, who s able to love serious... Nhưng Xuyến chưa kịp hát xong câu cuối của bản "Triệu đóa hoa hồng", Cúc Hương đã chặn ngang. Nó trỏ vào tấm thiệp đang vung vẩy trên tay Xuyến, giọng sửng sốt:
- Mày lật tấm thiệp lại coi! Hình như có hàng chữ phía sau kìa!
Phát hiện của Cúc Hương khiến Xuyến và Thục giật thót. Xuyến vội vã lật tấm thiệp lại. Một hàng chữ đập vào mắt nó: "Chiều thứ bảy này, mời Thục đi xem vở kịch "Tình nghệ sĩ" ở nhà hát Hòa Bình. Mình sẽ đứng đợi Thục trước cổng nhà hát lúc 7g30. Rất mong Thục nhận lời."
Xem xong, Xuyến và Thục chưa kịp nói gì, Cúc Hương đã "xì" một tiếng:
- Nhóm mình ba đứa mà hắn chỉ mời có mỗi mình con Thục! Thật chưa thấy ai bất lịch sự như tên này.
Xuyến tỏ vẻ hiểu biết:
- Đi xem kịch chỉ là chuyện phụ. Cái chính là hắn muốn nói chuyện riêng với con Thục. Vì vậy hắn không dám rủ thêm tao và mày.
Cúc Hương lại hừ mũi:
- Cả năm không chịu nói, bây giờ sắp nghỉ hè lại bày đặt "sinh sự".
Xuyến cười:
- Mày cóc biết gì hết! Chính thời điểm "mỗi năm đến hè lòng man mác buồn" này, "tỏ tình" mới là hết ý. Lúc này, lòng người rất dễ xúc-động-đậy. Ngồi trong rạp hát, nghe anh chàng lớp trưởng đẹp trai thủ thỉ một hồi, chắc chắn con Thục sẽ mủi lòng ngả đầu vào vai hắn và...
-... Ngáy khò khò! - Cúc Hương láu lỉnh vọt miệng.
- Đúng vậy! - Xuyến thản nhiên - Và sau đó, dĩ nhiên là...
Nghe đến đây, Thục vội vã bịt chặt hai tai lại, miệng la rối rít:
- Thôi, thôi, tụi mày đừng có nói lung tung nữa! Tao có nhận lời đi xem kịch với Hoàng Hòa đâu mà tụi mày bôi bác.
Xuyến lừ mắt:
- Ai bôi bác mày hồi nào! Tao chỉ muốn nói "sau đó, dĩ nhiên là hắn... đánh thức mày dậy để mày xem kịch tiếp", có vậy thôi!
Thục vẫn khăng khăng:
- "Có vậy thôi" tao cũng không đi! Tao đã quyết định rồi!
- Mày không thể quyết định vội vàng như vậy được! - Xuyến nhún vai - Theo tao là mày nên đi!
- Lý do?
- Có nhiều lý do! - Xuyến chậm rãi đáp - Thứ nhất, đây là vở "Tình nghệ sĩ" chứ không phải "Tình học trò", chẳng liên can gì đến mày! Thứ hai, vở kịch diễn ra ở nhà hát Hòa Bình chứ không phải ở nhà hát... Chiến Tranh, sẽ không có chuyện gì nguy hiểm đến tính mạng của mày. Thứ ba, lý do này mới thật là quan trọng...
Nói đến đây, Xuyến cố ý ngập ngừng để Thục phải sốt ruột. Quả vậy, thấy Xuyến đột nhiên ngưng bặt, Thục không nén được tò mò:
- Lý do thứ ba là gì?
Xuyến gật gù, tinh quái:
- Đó là mày phải tìm hiểu xem bọn con trai khi tỏ tình với con gái tụi mình, chúng nói nhăng nói cuội những gì, rồi sau đó về... kể lại cho tao với con Cúc Hương nghe!
- Chi vậy? - Thục ngạc nhiên.
- Sao lại "chi vậy"? - Xuyến hắng giọng - Tụi mình cần phải biết tâm lý của bọn con trai để sau này có "vũ khí" mà "đối phó với đời" chứ!
Thục vẫn ngây ngô:
- Vậy sao mày với con Cúc Hương không tự tìm hiểu lấy mà phải nhờ đến tao?
- Tự tìm hiểu thế quái nào được! - Xuyến nhăn nhó - Hùng quăn của con Cúc Hương thì tếch về Bến Tre tự đời kiếp nào rồi! Còn tao thì chẳng thằng nhãi nào dám rớ vào. Chúng sợ tao xơi tái như xơi... bò nhúng dấm. Chỉ có mày là có cơ hội, không nên để vuột mất...
Thuyết một tràng, thấy Thục vẫn còn ngần ngừ, Xuyến liền nghiêm mặt:
- Mày nên nhớ đây không phải là chuyện tình cảm riêng tư mà là một... sứ mệnh! Cũng giống như con Cúc Hương có nhiệm vụ theo dõi tên Phong Khê vậy
Trước những lời lẽ hùng hồn của Xuyến, Thục chỉ biết phản ứng một cách yếu ớt:
- Nhưng mà... tao sợ quá!
Cúc Hương trấn an:
- Đừng sợ! Cứ mạnh dạn lên! Chắc chắn hắn sẽ thầm thì bên tai mày "Anh yêu em". Lúc ấy, mày trả đũa lại liền "Em cũng yêu anh lắm lắm". Tao bảo đảm hắn sẽ xỉu ngay trong rạp.
Trong khi Xuyến bụm miệng cười thì Thục phát mạnh vào vai Cúc Hương:
- Con quỷ này! Mày lúc nào cũng giỏi tài xúi bậy!
- Hắn sẽ không nói "Anh yêu em" đâu. Ba chữ đó xưa rồi! - Xuyến cười cười, chen vào - Hắn sẽ tỏ tình bằng cách giúi vào tay mày một... gói kẹo dừa và dịu dàng bảo "Đây là tình cảm của anh dành cho em. Nó ngọt ngào y như lòng anh vậy".
Thục trố mắt, thật thà:
- Vậy tao có nên lấy không?
- Ngu sao không lấy! - Cúc Hương kêu lên - Lấy đem về cho tụi tao. Rồi hôm sau gặp hắn, mày cứ mở miệng hỏi xin một "gói tình cảm" khác, bảo là "gói tình cảm" hôm trước nó "ngọt ngào" quá nên mày xực hết trọi rồi!
- Không nên nghe lời một đứa có tâm hồn ăn uống như con Cúc Hương! - Xuyến tặc lưỡi - Nếu mày hí hửng cầm lấy gói kẹo, hắn sẽ tưởng mày "kết mô-đen" hắn. Lúc đó, mày sẽ gặp khối chuyện rầy rà.
Thục vẫn chưa yên tâm:
- Không nhận kẹo thì tao phải làm gì?
Xuyến khoát tay:
- Không làm gì hết. Cứ ngồi im. Ra vẻ mình là một... cục đá.
- Không nói gì hết?
- Ừ, ngậm miệng lại. Hắn hỏi gì cũng không nói. Mày đang đóng vai một cục đá mà!
Thục có vẻ lưỡng lự:
- Nếu vậy thì bất lịch sự quá!
Xuyến nheo mắt:
- Nếu sợ bất lịch sự thì mày... nhe răng ra cười. Nhưng nhớ chỉ cười thôi, còn trước sau mày tịnh không nói một tiếng nào.
Thục nhăn nhó:
- Mày làm như tao là đười ươi không bằng!
- Bậy! Đười ươi làm sao có duyên bằng mày được! Hơn nữa tao nhớ hồi trước ông Nguyễn Văn Vĩnh "con ve sầu kêu ve ve" có nói là người Việt Nam ta có cái tật là "gì cũng cười". Đây là dịp để mày chứng tỏ mày là... người con gái Việt Nam thứ thiệt!
- Hoàng Hòa hỏi gì, tao cũng không trả lời, cứ nhe răng cười ruồi, rủi anh ta nổi dóa lên hành hung tao thì sao?
Xuyến chưa kịp đáp, Cúc Hương đã hừ mũi:
- Mày đừng lo! Có cho vàng hắn cũng không dám đụng tới mày đâu!
Thục chớp mắt:
- Tao chỉ nói là "rủi" chứ bộ!
- Làm gì có chuyện đó!
- Biết đâu được!
Thấy Thục vẫn chưa thật sự yên tâm với "nhiệm vụ" mới, cuối cùng Xuyến đành nhân nhượng:
- Thôi được rồi! Bữa đó tao và con Cúc Hương sẽ đi cùng với mày!
Nghe vậy, Thục tươi ngay nét mặt:
- Ừ, đi cả ba đứa thì tao mới dám! Chứ đi một mình, tao sợ lắm!
- Tụi tao không đi chung với mày đâu mà ham! - Xuyến lườm Thục - Tao và con Cúc Hương sẽ mua vé vào riêng, không cho Hoàng Hòa biết. Vào rạp, tụi tao sẽ len lén ngồi sau lưng mày để bảo vệ ngầm. Hễ thấy Hoàng Hòa định xông đến định... bóp cổ mày là tụi tao can thiệp liền. Sao, yên chí chưa?
Thục không nói gì, chỉ nhoẻn miệng cười. Thực ra, Thục đâu có sợ Hoàng Hòa hành hung. Thục biết anh chẳng bao giờ dám đụng đến... ngón chân út của mình. Thục chỉ giả vờ thế thôi, chứ trong bụng Thục sợ chuyện khác. Thục sợ phải ngồi một mình với Hoàng Hòa trong rạp hát. Trước nay, Thục chưa bao giờ dám đi chơi riêng với bạn trai. Gặp mặt Hoàng Hòa ngay trong lớp, giữa bao nhiêu bạn bè, Thục còn lúng túng nữa là đi xem kịch với anh. Lúc đó, nếu Hoàng Hòa ngỏ lời với Thục, Thục chẳng biết phải nói gì, làm gì để từ chối. Xuyến bảo Thục cứ nhe răng ra cười, nhưng chắc chắn Thục sẽ không nhếch môi nổi.
Đang lo ngay ngáy, chợt nghe Xuyến hứa sẽ đi cùng Cúc Hương âm thầm đi theo "hỗ trợ" mình, Thục cảm thấy lòng bớt phập phồng. Nó liếm môi:
- Thứ bảy là hôm nào hén?
- Ngày kia! - Cúc Hương nhún vai - Ngày mốt phải dò tìm "sào huyệt" của con nhãi Phong Khê, ngày kia lại "tử chiến" với Hoàng Hòa, công việc ngập đầu chứ đâu phải đùa!
- Có cần phải hồi âm cho Hoàng Hòa không? - Thục lại hỏi.
Xuyến gật đầu:
- Phải báo cho hắn biết chứ! Khi nhận được "tối hậu thư" của đối phương, nếu sẵn sàng "nghênh chiến" thì mình phải trả lời sớm. Còn không đồng ý thì treo "miễn chiến bài".
Cúc Hương "kê" Xuyến:
- Tao nghe mày nói cứ tưởng như đang đọc truyện Tam Quốc!
Xuyến tỉnh khô:
- Thì tình yêu cũng là một dạng của... chiến tranh. Luật chơi đều giống nhau. Có điều chiến tranh thì vũ trang bằng súng ống, chất nổ. Còn "vũ khí" của tình yêu là chất... ngọt như xoài, mận, chocolat, kẹo dừa...
Lời biện luận của Xuyến "độc" đến mức Cúc Hương phải buột miệng tấm tắc:
- Hay, hay!
Và ngay sau đó, ba cô gái đều đồng ý là Thục sẽ báo cho Hoàng Hòa biết ý định của mình vào cuối giờ học ngày mai, bằng cách trả lại cho anh tấm thiệp bông hồng đã được Xuyến ghi thêm hai chữ "O.K".
 
481876qojaq5ujfk1.gif481876qojaq5ujfk1.gif481876qojaq5ujfk1.gif481876qojaq5ujfk1.gif

Nhắn tin cho tác giả
Nguyễn Thị Nguyệt Nga @ 07:33 26/03/2014
Số lượt xem: 454
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến

ĐỌC SÁCH NHƯ THẾ NÀO MỚI HIỆU QUẢ

Bình Yên